CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hỏa Nguyệt


Phan_6 end

Hỏa Nguyệt cười lạnh, đang chuẩn bị dùng cùng loại chiêu thức tấn công cổ họng hắn, lại phát hiện đầu mình choáng váng, tay chân có chút không chịu sự điều khiển. 1 người trong đó phát hiện nàng khác thường, cười đắc ý nói, "Không cần chống gượng! Lâu rồi ông đây không có ăn nằm mới cô bé xinh đẹp như vậy!"

Chân Hỏa Nguyệt bắt đầu có chút tê liệt, tiếp tục nữa, chính mình chắc chắn sẽ gặp bất trắc. Dĩ nhiên Hỏa Nguyệt biết không thể để như vậy, nàng cầm dao găm ném về phía người nọ, người kia nghiêng người né tránh. Liền nhìn thấy Hỏa Nguyệt từ cửa sổ nhún chân một cái, nhảy khỏi cửa sổ đào tẩu, hai người kia nhìn miếng thịt béo sắp đến miệng lại bay mất, tức giận không nhẹ.

Lại càng không dám tiếp tục dừng lại ở nơi nhiều người, nàng chạy về phía rừng sâu. Dưới chân càng lúc càng tê liệt, toàn thân yếu ớt, ghê tởm hơn là từ sâu trong cơ thể có một cảm giác nóng cháy tràn ra, tuy ăn không bao nhiêu miếng, nhưng vẫn trúng chiêu.

Song dù sao cũng ăn rất ít, liều lượng không cao. Lại nói mình cũng trốn rồi, chỉ cần ở trong rừng cây chịu qua một đêm, ngày mai nhất định phải tự mình tìm đám người kia lấy lại công đạo!

Ngay khi Hỏa Nguyệt mơ mơ màng màng sắp ngất đi, hình như nhìn thấy một người vội vội vàng vàng chạy về phía mình, hình dáng người kia nhìn qua lại là Hỏa Tiêu. Hỏa Nguyệt cảm thấy ủy khuất vạn phần, "Hỏa Tiêu, có người ức hiếp ta."

Sau đó, trong nháy mắt tiếp theo, nàng bị ôm chặt vào một lồng ngực cực nóng.

Đợi đến khi Hỏa Nguyệt tỉnh táo lại, nàng phát hiện mình đang ngủ trên một cái giường, nhớ rõ trước khi mình ngất đi nằm trong một rừng cây a. Chẳng lẽ người cuối cùng mình nhìn thấy thật sự là Hỏa Tiêu?! Nàng đang định làm rõ, liềm cảm thấy có một bàn to to đưa qua sờ vào trán nàng.

Nàng quay sang nhìn, quả nhiên thấy khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ của Hỏa Tiêu, chỉ có điều trên mặt mang theo chút lạnh lùng tức giận. Hỏa Tiêu tức giận! Đây là lần đầu tiên Hỏa Nguyệt nhìn thấy Hỏa Tiêu tức giận, nàng lập tức có chút khiếp sợ. Hỏa Tiêu đang giận nàng a, Hỏa Nguyệt bối rối xoay người không có nhìn Hỏa Tiêu.

Nhìn thấy hành động này của nàng, Hỏa Tiêu càng giận hung, nha đầu kia có biết không thiếu chút nữa nàng liền… sau khi nhìn nàng ngã trong rừng cây, chảy nước mắt ở trong lồng ngực của hắn nói, có người ức hiếp nàng, hắn quả thật muốn giết người.

Hơn nữa nha đầu kia một chút tâm đề phòng cũng không có sao, lại bị người ta hạ thuốc mê. Hỏa Tiêu thật sự càng nghĩ càng giận, lại muốn kéo thi thể 2 người đàn ông kia qua… chém thêm vài đao nữa cho hả giận.

Hỏa Nguyệt xoay người không có nhìn đến Hỏa Tiêu, trong lòng có chút sợ hãi. Nhưng nàng càng phát hiện thân thể mình có gì không đúng, không xong! Tác dụng của thuốc mê trôi qua, tác dụng của xuân dược không kiêng nể gì phát tác. Sâu trong cơ thể có một ngọn lửa bùng cháy, hơn nữa giữa 2 chân cũng đã ẩm ướt, Hỏa Nguyệt cắn môi dưới, nhẫn nhịn rên rỉ thiếu chút nữa thì thốt ra.

Nếu như Hỏa Tiêu nhìn thấy bộ dạng bây giờ của mình, không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào. Nhìn Hỏa Nguyệt nửa ngày không nói câu nào, trong lòng Hỏa Tiêu có chút lo lắng, hắn không phải quá hung dữ chứ. Hỏa Nguyệt chưa từng tự mình xuống núi, hơn nữa nàng còn bị người khác ức hiếp, chính mình không an ủi nàng còn hung dữ với nàng, thật quá đáng.

Hỏa Tiêu ngồi xuống cạnh giường nàng, nhẹ nhàng nhoài người đến xem nàng, "Hỏa Nguyệt, ta không nên giận dữ với nàng, đừng giận ta."Hỏa Nguyệt nghe tiếng nói cực kỳ dịu dàng của hắn, ẩm ướt giữa 2 chân quá nặng. Ô, bây giờ nàng muốn… rất muốn Hỏa Tiêu, bình thường dục vọng luôn luôn đè nén trong lòng, hình như dưới hiệu quả của xuân dược hoàn toàn bị kích thích ra.

Thấy Hỏa Nguyệt không đáp lại hắn, Hỏa Tiêu có chút bất an, hắn vươn tay xoay thân thể Hỏa Nguyệt lại. Hỏa Nguyệt vốn đang giao chiến trong lòng, Hỏa Tiêu nắm vai xoay nàng quay lại, thân thể dính sát như vậy, thậm chí Hỏa Nguyệt còn có thể ngửi thấy mùi cỏ tươi thoang thoảng trên người hắn.

Đây là đệ ép ta! Hỏa Nguyệt mạnh mẽ vươn tay kéo cổ Hỏa Tiêu xuống, sau đó liền hôn lên đôi môi nàng mong chờ rất lâu. Con mắt Hỏa Tiêu trơn to, sau đó sững sờ chiều theo Hỏa Nguyệt muốn làm gì thì làm.

Mãi đến khi Hỏa Nguyệt hôn đủ, mới xoay người một cái, đẩy Hỏa Tiêu nằm ngửa trên giường, mình giạng chân trên người hắn, hô hấp có chút dồn dập. Dục vọng đã tràn ngập trí óc nàng, nàng bắt lấy suy nghĩ trực tiếp nhất của mình, nắm vạt áo Hỏa Tiêu giật ra, lộ ra lông ngực cường tráng rắn chắc.

Bàn tay nhỏ bé của nàng doa động ở phía trên, sau đó thỉnh thoảng sờ chút đậu đỏ bên trên, Hỏa Tiêu cứ như vậy ngơ ngác nhìn Hỏa Nguyệt làm loạn trên người hắn, thậm chí có chút thẫn thờ.

Chương 16 : Tất cả đều là của ta

Không vui khi bị bỏ qua một bên , thấy Hỏa Tiêu vẫn thất thần , Hỏa Nguyệt liền cúi xuống thân thể Hỏa Tiêu cắn vài cái. Sau đó, không vui nói, ‘‘ Không cho chàng có suy nghĩ khác.’’ Nói xong , dùng hạ thân cọ sát mấy cái, lúc này nàng đã sớm ẩm ướt .

Quả nhiên, Hỏa Tiêu thở hổn hển dưới hạ thân đã sớm đứng dậy, con ngươi đen cũng trở nên thâm trầm. Hỏa Nguyệt cảm thấy rất hài lòng, sau đó, làm càn kéo quần của hắn xuống, thoáng cái vật dưới của hắn bắn ra làm cho nàng nhìn thèm thuồng thật lâu .

Quả ….. Quả nhiên….. Giống như sự tưởng tượng của nàng hình dạng khổng lồ vô cùng to lớn , ngày đó trong hồ chỉ nhìn thoáng quá , đã cảm thấy không nhỏ, bây giờ trong khoảng cách gần như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hỏa Nguyệt nhịn không được liền đỏ bừng. So với lúc trước, xem ra rất là lớn, lúc trước dùng một tay của chính mình miễn cưỡng còn nắm được, bây giờ lại phải dùng đến hai tay mới có thể nắm được .

Hỏa Nguyệt rất tập trung dùng một tay cầm lấy hạ thân đang dựng dậy của Hỏa Tiêu, sau đó, mới dùng cả hai tay lấy lòng hắn, Hỏa Tiêu mắt mê mang nằm trên giường, hô hấp ngày càng ồ ồ, nhìn vẻ mặt hưng phấn của Hỏa Nguyệt, hắn cảm thấy có chút dở khóc dở cười. Hắn cẩn thận từng chút một, không muốn làm cho nha đầu kia sợ hãi, bây giờ thì tốt rồi, nha đầu kia tìm cớ là do bị hạ xuân dược, trực tiếp bổ nhào vào chuẩn bị ăn tươi nuốt sống hắn.

Thật ra xuân dược này cũng rất là bình thường mà thôi, hơn nữa trên người Hỏa Tiêu sớm đã lấy được giải dược. Chẳng qua xem ra trước mắt, tiếp tục thế này càng hợp ý hắn hơn . Khóe miệng của hắn từ từ nâng lên một nụ cười nhẹ, muốn nhìn thấy tiếp theo nha đầu sẽ làm ra hành động gì ?

Hỏa Nguyệt đã sớm bị dục hỏa đốt người, phía dưới cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, muốn…. cảm thấy muốn dùng vật gì đó cho vào. Nhưng hắn vẫn nằm trên giường nhìn nàng, thật quá đáng mà! Sao có thể không thèm để ý gì đến nàng vậy !

Đôi mắt nàng vừa chuyển, nở nụ cười có chút xấu xa. Sau đó, cúi xuống phía dưới, trực tiếp ngậm hạ thân to lớn của hắn vào miệng, chỉ có thể ngậm vào một nữ , cái miệng nhỏ của nàng đã đến cực hạn, Hỏa Nguyệt có chút khó khăn phun ra nuốt vào hạ thân cảu hắn, sau đó, cố tình dùng cái lưỡi nhẹ nhàng đảo quanh đỉnh của hắn, tiếp tục ven theo mạch gân cùng nếp uốn liếm lên trên từng chút một.

Lồng ngực Hỏa Tiêu bắt đầu dồn dập phập phồng lên xuống, cảm thấy có chút không khống chế được. Có cơ hội Hỏa Nguyệt còn cố tình cởi y phục của mình ra, trên thân thể chỉ còn sót lại một mảnh áo yếm cùng quần ló , hai mắt như có hơi nước nhìn chằm chằm vào hắn, giống như lúc trước làm nũng với hắn, ‘‘ Hỏa Tiêu , người ta phía dưới rất ngứa , cho ta ….’’

‘ Ba’ một sợi dây gọi là lý trí đột nhiên bị chặt đứt , Hỏa Tiêu làm sao có khả năng cự tuyệt yêu cầu của Hỏa Nguyệt , huống chi lại là lời mời yêu cầu mê hồn như thế. Hắn cuối cùng không kìm nén được, xoay người một cái liền đặt Hỏa Nguyệt phía dưới, dồn dập thở dốc hai cái, thoáng cái bình phục lại tâm tình của mình, sau đó, mới kéo hai mảnh vải cuối cùng trên người nàng xuống.

Hai bầu ngực xinh đẹp đập vào trong mắt hắn trước tiên, thoáng cái cổ họng Hỏa Tiêu nhịn không được nhấp nhô cao thấp, sau đó , hắn mới từ từ cúi xuống nhẹ nhàng ngậm lấy, sự tiếp xúc kia giống như thuốc tê, từ chỗ Hỏa Tiêu hôn xuống lan ra, Hỏa Nguyệt nhịn không được rên rỉ một tiếng, cảm thấy xấu hổ với thanh âm mình thốt ra, muốn dừng lại cũng không dừng được .

Hỏa Tiêu vô cùng hài lòng khi thấy phản ứng của nàng , liếm lên đầu vú của nàng, nhẹ nhàng gặm cắn, Hỏa Nguyệt cảm thấy như vậy vô cùng thoải mái, chẳng qua phía dưới của nàng có cảm giác ngứa ngáy, sắp bức điên nàng, Hỏa Tiêu còn chậm rì rì như thế, có phải là cố ý trả thù nàng bình thường luôn tùy ý sai sử hắn không nha .

Một lần nữa Hỏa Tiêu lại trợn tròn mắt, không biết Hỏa Nguyệt lấy đâu ra khí lực, lại một lần nữa xoay người ngồi trên người hắn. Hỏa Nguyệt thẹn thùng liếc mắt trừng hắn, hơi có chút bất mãn. Sau đó, dùng tay mình đỡ lấy cự đại của hắn dang dựng thẳng đứng, tiếp tục nhắm ngay hoa kính của mình, cứ thế mà ngồi xuống, Hỏa Tiêu không kịp ngăn lại, nàng tự đè ép xuống phía dưới .

‘‘ Đau quá….’’ Hỏa Nguyệt nước mắt lưng tròng nhìn hắn, ủy khuất không thôi. Hỏa Tiêu cảm thấy mình không còn gì để nói nữa, nhưng khi nhìn nàng khóc, chính mình lại cảm thấy đau lòng, sau đó, vươn tay vuốt ve cái lưng trắng của nàng, nhẹ nhàng an ủi nói, ‘‘ Sao nàng lại nóng vội như vậy .’’ Lời này lại làm cho Hỏa Nguyệt bất mãn, nàng rõ ràng chịu không nổi ……Làm sao mà nhịn được.

Có lẽ nguyên nhân là do xuân dược, đau đớn rất nhanh trôi qua, nhưng mà cảm giác tê dại ngứa ngáy càng nhiều thêm, trong chỗ sâu truyền đến từng trận ngứa, làm cho Hỏa Nguyệt nhịn không được thân thể vặn vẹo uốn éo, Hỏa Tiêu ở dưới thân, bởi vì động tác của nàng , nhịn không được hô hấp càng loạn phía dưới càng thêm to lớn .

Hỏa Tiêu lập tức lấy tay đè lại eo của nàng, không cho nàng lộn xộn thêm, vạn nhất lại làm đau nàng nữa thì sao. Ai biết Hỏa Nguyệt lại không biết ý của hắn, cắn môi dưới ai oán nhìn hắn, ‘‘ Ta ghét nhất Hỏa Tiêu !’’ Giọng nói mềm mại, còn mang theo tiếng khóc. Hỏa Tiêu có chút nóng nảy , ‘‘ Thật là nghịch ngợm, không được khóc. Có phải vẫn còn đau nhức ?’’

Hỏa Nguyệt dùng ánh mắt sắc liếc hắn, ‘‘Chàng nhúc nhích đi, người ta rất ngứa ….. ’’ Hỏa Tiêu lúc này mới nhẹ nhàng động , chẳng qua động nhẹ nhàng có lẽ không giảm bớt ngứa cho Hỏa Nguyệt. Nàng dứt khoát tự mình động , vừa động vừa bất mãn mà phàn nàn, ‘‘ Ô , chàng động nhanh một chút đi .’’

Hỏa Tiêu vốn muốn chịu đựng, sợ lại làm nàng bị thương, nhưng cô bé nhỏ này này hoàn toàn không nhận ra tâm ý của hắn, còn nói hắn động chậm. Hai tay giữ chặt eo nhỏ của nàng, sau một khắc, Hỏa Tiêu cử động eo của mình, động tác càng ngày càng nhanh , mỗi lần đều đụng vào chỗ sâu nhất, cứ như vậy thoáng cái rút ra, rồi lại dùng sức đụng mạnh vào.

Hỏa Nguyệt liên tiếp bị tấn công thật mạnh, cả người đều có chút run rẩy, ô ô , nàng vừa rồi có phải nói sai gì không, khiến Hỏa Tiêu mãnh liệt như vậy nha. Nhưng kế tiếp, căn bản làm liên tục không có thời gian để cho nàng phân tâm , mỗi lần Hỏa Tiêu làm đều đâm thẳng lên hoa tâm của nàng, Hỏa Nguyệt ngoại trừ trầm thấp rên rỉ cùng đong đưa ra, căn bản không có thời gian để mà suy nghĩ .

Chờ Hỏa Nguyệt …. tỉnh lại lần nữa, phát hiện người mình trần truồng nằm trong ngực Hỏa Tiêu. Nàng đột nhiên nhớ tới một màn kia, trời ạ! Nàng cảm thấy trên đầu của mình toàn hắc tuyến, nàng sao có thể chủ động phóng đãng như vậy, đừng nói nàng chủ động ngồi lên trên Hỏa Tiêu nha, nàng còn nói Hỏa Tiêu động không đủ nhanh .

Nhìn nàng như vậy, xem ra không khác gì một sắc nữ nha, ai sẽ tin tưởng nàng là xử nữ, hơn nữa còn là lần đầu tiên. Không biết Hỏa Tiêu sẽ nghĩ nàng như thế nào, hơn nữa chính mình thật sự ăn tươi đệ đệ, đúng là nghiệp chướng nha .

Trong đầu Hỏa Nguyệt lại nổi lên ý nghĩ muốn chạy trốn, nàng nhẹ nhàng nâng lên cánh tay Hỏa Tiêu đang quàng ở trên người, chuẩn bị lặng lẽ trượt xuống giường. Ai biết trong chớp mắt cánh tay quàng lại ôm chặt nàng hơn . Nàng sững sờ quay đầu lại nhìn, qua nhiên thấy cặp con ngươi đen của Hỏa Tiêu, có chút không vui nhìn chằm chằm vào nàng. Ách, bây giờ phải làm sao đây.

‘‘ Nàng chỉ biết dùng ta xong, lại không muốn phụ trách.’’ Cả người Hỏa Tiêu đều dán vào, không có sự tức giận như trong dự đoán, ngược lại giọng điệu có chút ủy khuất. Hỏa Nguyệt có chút sửng sốt, sau đó, mở miệng thì thào, ‘‘Không phải…….’’

‘‘ Nguyệt Nhi , xem cũng bị nàng xem hết , ăn cũng bị nàng ăn sạch sẽ, nàng còn không định phụ trách sao?’’ Giọng nói Hỏa Tiêu càng thêm ủy khuất, nói thẳng làm cho lòng của Hỏa Nguyệt có chút chột dạ. Giống như nàng đã phạm một tội rất lớn, Hỏa Nguyệt nhịn không được mở miệng nói, ‘‘Ta ……Ta đương nhiên phụ trách!’’

Hỏa Tiêu lặng lẽ nhếch môi nở nụ cười, cảm thấy thỏa mãn liền gác đầu lên vai Hỏa Nguyệt. Hỏa Nguyệt mở trừng hai mắt, đột nhiên có cảm giác giống như bị Hỏa Tiêu cho vào bẫy, chẳng qua nàng cảm thấy đáy lòng mình thật ngọt ngào như được rót mật .

Thật ra thì Hỏa Tiêu cũng rất thích mình nha, nếu không với võ công của Hỏa Tiêu, muốn dồn ép nàng rất là dễ dàng, làm sao lại để cho nàng muốn làm gì thì làm hắn.

Nghĩ tới đây, cảm thấy trước kia lẩn trốn hắn, đúng là làm chuyện thừa. Lãng phí thời gian một cách vô ích, để cho mình ăn ít đậu hủ quá.

Khi giải quyết xong , theo tính tình của nàng là ham món lợi nhỏ mà muốn chiếm tiện nghi, nàng xoay người đè lại Hỏa Tiêu, mặt dán vào trước ngực hắn, vẻ mặt thỏa mãn thở dài một hơi, sau đó bàn tay nhỏ bé sờ lên người hắn , cuối cùng cảm thấy vô cùng mỹ mãn tuyên bố, ‘‘Tất cả đều là của ta .’’

Hỏa Tiêu nhìn bộ dáng của nàng, nhịn không được mà nhẹ nhàng cười ra tiếng, sau đó, mới ôm chặt nàng vào trong lòng mà nói , ‘‘ Ừ , ta là của nàng.’’

Chương 17: Kết thúc

Ngày hôm sau , theo thói quen thường ngày nằm lại trên giường , Hỏa Tiêu cũng nằm với nàng. Nhưng nha đầu kia lại sờ tới sờ lui trên người hắn, ăn thêm không ít đậu hủ , cuối cùng làm cho hắn không nhịn nổi nữa, trong chớp mắt đè lên nàng, sau khi xong, hắn rời giường đi rửa mặt trước .

Hỏa Nguyệt buồn bực mở miệng nói, "Keo kiệt, ngày hôm qua còn nói tất cả đều là của ta."Hỏa Tiêu có chút bất đắc dĩ cười khổ một cái, nha đầu kia rốt cuộc có hiểu được lòng hắn không a. Hắn lo lắng cho nàng ngày hôm qua là lần đầu tiên, sợ lại làm cho nàng mệt quá mà không chịu nổi.

Hỏa Tiêu cầm lấy khăn ướt đến lau mặt cho nàng. Hỏa Nguyệt ngoan ngoãn nhắm mắt lại để cho hắn lau, Hỏa Tiêu xem bộ dáng hợp tác của nàng, nhịn không được cúi đầu xuống , sau đó, hôn nhẹ nhàng bên khóe miệng của nàng .

Quả nhiên làm cho Hỏa Nguyệt không hài lòng, "Không được ! Phải hôn lên môi !"Hỏa Tiêu nhịn không được buồn cười, hắn thật sự đánh giá thấp sắc tâm của nha đầu kia .

Hai người tay trong tay đi dạo khắp thành Cúc Thủy , thật ra chỉ có Hỏa Nguyệt muốn đi dạo thôi, Hỏa Tiêu chỉ đi sau săn sóc nàng nói cho nàng biết mọi chuyện xung quanh. Trong góc đường có một ông lão, ngồi bên một cái bàn đã có sẵn, bên cạnh treo một lá cờ lớn, trên đó có ghi là "Thần Toán Tử". Hỏa Nguyệt hai mắt bừng sáng, vội vàng đi tới .

Có hai nữ hài tử đang chuẩn bị rời đi. Hỏa Nguyệt còn nghe được các nàng bàn luận nói là, "Bói thật chính xác!"

Hỏa Nguyệt liền kéo góc áo của Hỏa Tiêu, sau đó, vội vàng chạy về phía trước. Lập tức ngồi vào trên ghế, nhìn ông lão cười cười, "Lão tiên sinh, bói cho ta một quẻ đi."

Ông lão nhìn nàng, vuốt chòm râu cười nói, "Cô nương là người dị giới, lão phu bói không ra."Hỏa Nguyệt nhịn không được liền trừng mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên. Ông lão này chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, có thể nói ra nàng không phải là người của thế giới này, quả thật là tài giỏi! Quả nhiên là bói đúng vô cùng nha! Đáng tiếc là bói không được ……..

Hỏa Nguyệt có chút luyến tiếc đứng dậy cáo từ hắn, ai biết được ông lão nhìn Hỏa Tiêu đang ở phía sau nàng, ánh mắt có chút kì lạ, nhưng cũng không nói câu nào .

Hỏa Nguyệt ôm Hỏa Tiêu, lại đi ra chỗ khác. Hiếm khi có cơ hội lần đầu được đi xuống núi, Hỏa Nguyệt muốn chơi thật đã rồi mới về, cho tới bây giờ Hỏa Tiêu cũng không cự tuyệt yêu cầu của nàng .

Hai người ở trong Cúc thành đến mấy ngày, hôm nay Hỏa Nguyệt chuẩn bị đi tới hồ Minh Nguyệt ở Cúc thành để chèo thuyền, sáng sớm đã tự động dậy sớm.

Vì hồ nằm bên ngoài thành, mặt hồ có hình trăng lưỡi liềm cho nên người ta mới gọi là hồ Minh Nguyệt. Cúc thành có rất nhiều tài tử giai nhân đến đây chèo thuyền, sau đó , mới thi ngâm thơ đối câu với nhau, xem ra vô cùng lịch sự tao nhã.

Hỏa Nguyệt không có hứng thú với chuyện đó, lý do nàng đến hồ Minh Nguyệt. Ngoại trừ nhìn phong cảnh ra, chính là muốn ăn cá ở hồ Minh Nguyệt, nghe nói thịt cá trong hồ rất ngon , còn mang theo vị ngọt. Hỏa Nguyệt đã sớm muốn thử, cho nên sáng sớm hôm nay liền đi thẳng tới hồ Minh Nguyệt .

Hỏa Tiêu một mình đi thuê một con thuyền vô cùng lớn, ở giữa thuyền còn có một phòng để nghỉ ngơi. Chèo thuyền hơi mệt, thì có thể ngừng ở trong hồ vào bên trong để nghỉ ngơi, đúng là một sự lựa chọn không tồi, có lẽ giá cả cũng không rẻ lắm .

Giữa hồ có một hòn đảo do người xây nên, trên đó có một cái đình nhỏ. Không ít tiểu thư khuê các, cùng những thiếu nữ đang đợi gả đều đến đây ngắm cảnh xem hoa. Hỏa Nguyệt cảm thấy thật cao hứng, muốn Hỏa Tiêu chèo thuyền qua bên đó xem. Đảo tuy không lớn, bên ngoài trồng tầng tầng hàng liễu xanh tươi, gió nhẹ thổi lướt qua, cành liễu nhẹ lắc lư, xem ra cũng có tình thơ ý họa .

Hỏa Nguyệt ngồi trong tiểu đình, nhìn phong cảnh xung quanh, nhịn không được có chút xuất thần. Nhìn non xanh nước biếc ở đây, quả nhiên rất hợp lòng người nha. Hỏa Tiêu thoáng nhìn thấy có một ít người đang chèo thuyền đậu chung quanh hòn đảo nhỏ, có bán một ít dưa và trái cây, nghĩ Hỏa Nguyệt là một người tham ăn. Bèn đi tới chỗ đó mua, chuẩn bị mua một ít dưa và trái cây mới lạ .

Hỏa Nguyệt nhìn phong cảnh, sau đó, ngồi chờ Hỏa Tiêu, đợi một lát còn chưa thấy Hỏa Tiêu trở về, dứt khoát tự mình đi tìm người. Kết quả đi chưa xa, thì thấy Hỏa Tiêu đang đứng dưới hàng liễu, có vài thiếu nữ trẻ đang nũng nịu quấn lấy hắn, trên khuôn mặt Hỏa Tiêu lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Không có biện pháp đối phó với những nữ nhân nhu nhược này, cho dù mặt hắn luôn lạnh lùng, những cô gái kia vẫn liếc mắt đưa tình nhìn hắn, cảm thấy có chút sợ nhưng cũng không có ý định buông tha. Hỏa Nguyệt vừa thấy được một màn này, sắc mặt lập tức đen lại! Cũng dám thèm thuồng Hỏa Tiêu của nàng, thật sự ăn là ăn gan trời mà!

Tuy Hỏa Nguyệt đã sớm biết được, bộ dáng thật đẹp của Hỏa Tiêu, chỉ sợ trong thiên hạ đứng số một số hai. Nhưng trong phút giây này, trong lòng nàng khắc sâu cảm giác nguy hiểm. Nàng không chút khách khí gạt các nàng qua một bên, đi đến trước mặt Hỏa Tiêu, sau đó, ôm hắn vào lòng, ôm cả người Hỏa Tiêu vào trong ngực mình.

Hỏa Tiêu ngây người ra một lúc, sau đó, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận bừng bừng, nhịn không được nở nụ cười yếu ớt. Hỏa Nguyệt mở miệng phàn nàn, "Làm gì đi lâu vậy, còn muốn ở đây liếc mắt đưa tình dây dưa không rõ à."

Hỏa Tiêu cười khổ giải thích, "Là các nàng ngăn không cho ta đi."Hắn lại không thể đánh các nàng, làm hắn thật có chút đau đầu.

Hỏa Nguyệt quay đầu liếc mắt trừng các nàng, "Không cần phải khách khí với các nàng!"Mấy nữ tử bị ánh mắt sát khí của nàng nhìn phải lui lại vài bước, sau đó, mới sợ hãi mà rời đi.

Hỏa Nguyệt cảm thấy không vui, sau đó, mới đem đầu Hỏa Tiêu từ trong ngực mình ra . "Chúng ta trở lại thuyền đi ."Thật muốn giấu Hỏa Tiêu đi, bằng không đi chỗ nào cũng đều có người muốn được vẻ đẹp của hắn, đúng là không có cảm giác an toàn mà.

Hỏa Tiêu biết nàng không vui, liền ngoan ngoãn ôm lấy eo của nàng, sau đó, cùng nhau đi trở lại thuyền nhỏ. Chèo thuyền đến bên kia bờ hồ, một chỗ ít có người đến Hỏa Nguyệt không nói lời nào nắm lấy quần áo Hỏa Tiêu, nửa lôi nửa kéo hắn vào trong phòng nghỉ .

Hỏa Tiêu biết là nàng dang tức giận, nhanh chóng thuận theo ý của nàng. Ai biết vừa vào phòng ngủ xong, Hỏa Nguyệt cũng không …chút khách khí xô hắn ngã xuống giường, sau đó, ngồi trên người hắn, bắt đầu cỡi quần áo .

Lúc này, hắn hoàn toàn ngây ngẩn cả người, nhìn Hỏa Nguyệt vẫn cỡi quần áo hắn ra. Sau đó, Hỏa Nguyệt rầu rĩ nói, "Hừ! Nhìn chàng có tinh lực đi ứng phó các nàng, ta muốn ép khô chàng!"

Ách? Hỏa Tiêu có chút dở khóc dở cười, nhưng khóe miệng cũng không nhịn được cong lên thật vui vẻ.

"Được !"Hỏa Tiêu trong lòng vui vẻ trả lời nàng.

Hỏa Nguyệt nhìn bộ dạng phối hợp của hắn, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái một tí. Sau đó, mới cúi đầu ngậm núm của hắn, nhẹ nhàng mút hai cái, Hỏa Tiêu hô hấp dồn dập nhịn không được dựng dậy .

Không đợi Hỏa Nguyệt chuẩn bị tiếp tục khiêu khích hắn, Hỏa Tiêu đột nhiên xoay người đặt nàng xuống dưới , âm thanh có chút khàn khàn. "Nguyệt nhi , đến phiên ta làm đây."Hắn còn nhớ lần đầu tiên của nàng, hậu quả của sự lỗ mãng, thiếu chút nữa đã làm cho mình bị thương .

Hỏa Nguyệt không kịp phản kháng, đã bị Hỏa Tiêu đè lên, lời nói Hỏa Tiêu như có ma lực làm mê hoặc người khác. Hôn xuống người nàng để lại ít dấu vết, cuối cùng cướp đi ý thức còn lại của nàng.

Đợi cho Hỏa Nguyệt từ trong cao trào mà từ từ tỉnh lại, Hỏa Tiêu lại quàng hai chân nàng quanh hông hắn, tiếp tục chuẩn bị làm thêm một lần nữa. Hỏa nguyệt có sức như không thể nào kháng cự được"Ô , ô , ta từ bỏ …."

"Sao vậy, Nguyệt nhi, không phải nàng nói muốn ép khô ta sao."Khóe miệng Hỏa Tiêu nở ra một nụ cười xấu xa, sau đó, mới nhẹ nhàng tách chân nàng ra, tiếp tục, dùng sức một chút, một lần nữa tiến nhập vào trong cơ thể nàng. Kế tiếp, nàng ngoại trừ dùng tay bám vào vai của hắn vô lực rên rỉ lên tiếng, căn bản không còn sức để mở miệng.

Hỏa Nguyệt nhịn không được trong lòng khóc lóc ai oán, nàng giống như bị Hỏa Tiêu cho vào bẫy. Người nói muốn ép khô hắn là nàng sao, bây giờ nhìn lại, nàng mới là người bị người kia ép khô…… Rất không cam tâm! Tính cách Hỏa Tiêu thật là phúc hắc nha!

Chờ Hỏa Nguyệt ….tỉnh lại lần nữa, đã là sáng hôm sau. Nàng tức giận trừng mắt nhìn Hỏa Tiêu, Hỏa Tiêu ôm lấy nàng, vẻ mặt cười vô cùng thoả mãn. Lộ ra vẻ mặt thật muốn đánh mà, chẳng qua biết nàng sẽ phải trả một cái giá rất lớn, thật sự là không cam lòng a!

Chờ hai người về tới Cúc thành, Hỏa Nguyệt ngồi trong tiệm bên đường kêu đồ ăn, kêu hai chén ăn chờ Hỏa Tiêu. Hỏa Tiêu đến khách điếm trả phòng, dọn xong hành lí, đang muốn đi tới quán ăn tìm Hỏa Nguyệt .

Một ông lão từ trong góc đường đi ra. Hỏa Tiêu khó hiểu quay đầu nhìn lại, chính là ông lão kia tự xưng Thần Toán Tử. Hỏa Tiêu chuẩn bị bước đi không thèm để ý tới hắn, tiếp tục bước về phía trước. Nghe được ông lão mở miệng nói. "Tu La chuyển thế, thiên hạ sẽ đại loạn."

Hắn nhíu mày, chân đang bước liền chuyển hướng đi đến trước mặt ông lão. "Các hạ đang muốn nói gì?"

Ông lão nhíu mày nhìn hắn, cao thấp đánh giá hai cái. Cuối cùng thốt ra được một câu, "Cậu rõ ràng là Tu La chuyển thế, sát khí nặng như vậy, vì sao còn chưa đi vào Tu La đạo?"

Hỏa Tiêu nở nụ cười lạnh lùng, sau đó, khinh thường nói, "Cho dò là chính đạo hay tà đạo, cho dù là Tu La đạo, ma đạo. Đều không liên quan tới ta."

Hỏa Tiêu liếc nhìn người kia đang ngồi trong tiệm trước mặt, Hỏa Nguyệt có vẻ cảm thấy rất nhàm chán. Khóe miệng đột nhiên nở ra một nụ cười yếu ớt, "Đạo của ta cùng lắm chính là đời đời kiếp kiếp đều canh giữ ở bên cạnh người kia mà thôi."Nhìn lão đầu tử lộ ra biểu hiện cứng ngắc, hắn lạnh lùng nhíu mày, sau đó, không một chút do dự xoay người rời đi .

Ông lão vẫn đứng nguyên tại chỗ, đang suy nghĩ về lời nói của hắn. Hắn cả đời đều xem số mệnh cho mọi người, lần đầu nhìn thấy Tu La chuyển thế thành người, đang lo lắng thiên hạ sẽ gặp kiếp nạn lớn. Lại không nghĩ người nọ lại có thể nói ra một câu như vậy.

Hỏa Nguyệt ăn được nửa chén đã cảm thấy no, còn lại nửa chén đưa cho Hỏa Tiêu, mãi đến khi Hỏa Tiêu giải quyết xong toàn bộ, hai người mới thanh toàn tiền, chuẩn bị rời đi.

Ai biết Hỏa Nguyệt vừa mới đứng lên, liền cúi đầu hừ một tiếng, Hỏa Tiêu cảm thấy lo lắng nâng đầu lên. Ân cần hỏi han, "Xảy ra chuyện gì vậy? Nguyệt nhi."

Hỏa Nguyệt tức giận liếc mắt trừng hắn, nhỏ giọng phàn nàn nói. "Đều là lỗi của chàng, làm hại eo ta thật mỏi nhừ mà!"

Quả nhiên, trên mặt Hỏa Tiêu lộ ra một nụ cười nhẹ vô cùng thỏa mãn. Người này! Hỏa Nguyệt cố tỏ ra hung dữ, hắn đúng là không biết xấu hổ, còn có thể cười vui vẻ đến vậy.

"Chàng phải cõng ta nha!"Còn lâu Hỏa Nguyệt mới cho hắn được thoải mái, eo của mình đã mỏi nhừ, cũng không thể để tên đầu sỏ này thoải mái được!

Khóe miệng Hỏa Tiêu nâng lên nụ cười nhẹ thật sâu, sau đó, nghe lời cõng nàng trên lưng. Hỏa Nguyệt rất thích nằm ở trên lưng Hỏa Tiêu, trong trí nhớ của nàng, mỗi lần đều như vậy, nàng rất thích trêu chọc để được Hỏa Tiêu cõng trên lưng.

Nàng cảm thấy hạnh phúc ghé nằm trên lưng hắn, sau đó, liền cử động chân mình nhẹ nhàng bước đi. "Xuất phát! Trở về Tiêu Hồn Điện!"

Hỏa Tiêu nghiêng đầu nhìn nàng một cái, trong mắt tràn đầy sự yêu chiều. Bước đi từ từ về hướng nàng chỉ.

Ông lão im lặng xuất hiện ở phía sau bọn họ, nhìn thân ảnh của hai người, dưới ánh mặt trời bóng họ càng kéo dài ra, còn có thể nghe được tiếng cười đùa vang lên. Cuối cùng đã hiểu được lời nói kia của thiếu niên.

- Hết -


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Snack's 1967